
Ông đồ
Vũ Đình Liên
Mỗi năm hoa đào nở,
Lại thấy ông đồ già.
Bày mực tàu giấy đỏ,
Bên phố đông người qua.
Bao nhiêu người thuê viết
Tấm tắt ngợi khen tài:
“Hoa tay thảo những nét,
Như phượng múa rồng bay,
” Nhưng mỗi năm mỗi vắng
Người thuê viết nay đâu?
Giấy đỏ buồn không thấm,
Mực đọng trong nghiên sầu
Ông đồ vẫn ngồi đấy,
Qua đường không ai hay,
Lá vàng rơi trên giấy
Ngoài trời mưa bụi bay....

Sấm được viết cách đây 500 năm, cụ Trạng Trình đã dùng môn Thái Ất để tiên đoán sự việc đúng đến nhiệm màu 500 năm sau đó. Tài tiên tri của cụ quả thật là một không hai, trên thế giới chắc chẳng có ai sánh bằng. Và qua đó cũng để các bạn thấy sự diệu kỳ của bộ môn Thái Ất , nắm được nó có thể lường xét việc của quỷ thần trời đất chứ không riêng gì số mệnh của con người.
Vận lành...
Thay trời hành hóa, hoàng thượng chiếu rằng,
Từng nghe:
Việc nhân nghĩa cốt ở yên dân,
Quân điếu phạt trước lo trừ bạo;
Như nước Đại Việt ta từ trước,
Vốn xưng nền văn hiến đã lâu,
Nước non bờ cõi đã chia,
Phong tục Bắc Nam cũng khác;
Từ Triệu, Đinh, Lý, Trần; bao đời xây nền độc lập;
Cùng Hán, Đường, Tống, Nguyên; mỗi bên hùng cứ một phương;
Tuy mạnh yếu có lúc khác nhau,
Song hào kiệt thời nào cũng có.
Cho nên:
Lưu Cung...
I. CUỘC ĐỜI
Nguyễn Trãi, hiệu Ức trai, quê ở Chi Ngại (Chí Linh, Hải Hưng) sau dời về Nhị khuê (Thường Tín, Hà Tây). Cha là Nguyễn Phi Khanh, một học trò nghèo, học giỏi, đỗ thái học sinh (tiến sĩ). Mẹ là Trần Thị Thái, con Trần Nguyên Đán, một quý tộc đơì Trần. Ông ngoại và cha đều là người có lòng yêu nước thương dân, thường bày tỏ tâm tình bằng những lời thơ tha thiết. Nguyễn Trãi cũng thừa hưởng tấm lòng vì dân vì...

TRONG ĐÊM Đêm nay trăng lại sáng trăng Âm thầm ngồi ngắm ánh trăng bên thềm Từng làn gió thổi trong đêm Miên man nhớ đến bao tên bạn bè Đêm khuya nghe tiếng tắc kè Lòng thêm nhớ mẹ nhớ về quê hương Tấm thân đã gởi tha phương Triền miên trằn trọc đêm trường nỗi đau Thời gian đã đổi thay mau Mười năm tàn tật da màu pha sương Các con hai buổi đến trường Nếp nhăn đọng lại đời thường gian nan. ...

Tôi quen chị trong một lần đi ra nghĩa trang thành phố, thấy chị ngồi trên chiếc xe lăn bên cạnh chị là bàn vé số và một rổ nhang, đèn... . Dừng lại để mua một thẻ nhang thắp cho người thân, sau một hồi tâm sự chị cho tôi xem bài dự thi chuyện đời tự kể đã được đăng lên báo tuổi trẻ. Tôi chúc mừng chị, rồi ngỏ lời xin đăng bài này lên trang web để cùng thông cảm với hoàn cảnh của chị.
...
Các ý kiến mới nhất