CHUYỆN ĐỜI TỰ KỂ - Cao Thị Lai
Tôi quen chị trong một lần đi ra nghĩa trang thành phố, thấy chị ngồi trên chiếc xe lăn bên cạnh chị là bàn vé số và một rổ nhang, đèn... . Dừng lại để mua một thẻ nhang thắp cho người thân, sau một hồi tâm sự chị cho tôi xem bài dự thi chuyện đời tự kể đã được đăng lên báo tuổi trẻ. Tôi chúc mừng chị, rồi ngỏ lời xin đăng bài này lên trang web để cùng thông cảm với hoàn cảnh của chị.
GIỌT NƯỚC MẮT GIỮA ĐỒN CÔNG AN
Tôi còn nhớ như in năm 1991, tôi mới 23 tuổi. Sau tết tôi viết thư về cho gia đình, anh em họ hàng xa tít tận quê hương ở Nghệ An báo tin vui: "Con đã lấy chồng". Mặc dù mọi người chưa hề biết mặt chú rễ tròn hay méo, chỉ vài ngày sau tôi đã nhận được lá thư gia đình gửi do người đồng hương từ quê vào tiện thể ghé qua chuyển tận tay. Mở thư ra đọc, tôi chỉ thấy gói gọn khoảng ba dòng chữ: "Con gái yêu (tức là tôi) ạ! Con nên nhớ, phận con gái 12 bến nước, trong thì nhờ, đục thì chịu đó nha con".
Vâng, câu nói đó đã in vào tâm trí tôi, lúc nào tôi cũng mang theo để chịu đựng cùng tôi nỗi cay đắng năm này qua năm nọ. Nhất là vảo thời điểm giáp hạt, tiền khô cháy túi không có lấy một đồng cắc để mua rượu, sắm mồi cho chồng nhấm nháp, thì chắc chắn xương thịt tôi càng bầm tím, vậy mà tôi cứ tập dần, quen dần với những cú đòn như thế. Bảy năm trời tôi đã có hai mặt con, đến năm thứ tám chẳng may tôi bị té chấn thương cột sống, trở thành người tàn phế. Những trận đòn ác nghiệt hơn, dày hơn, rồi chồng bỏ rơi. Tôi sống lây lất với hai con nhỏ. Tôi không theo lời khuyên của cha mẹ "trong nhờ đục chịu", mà đã "tức nước vỡ bờ". Năm 2003 tôi đã trình báo công an phường. Công an đến tận nơi xác minh những trận đòn chồng tôi đánh dã man như kéo chân tôi định vứt xuống giếng, dùng dao gí vào cổ ... (may có người hàng xóm phát hiện kịp thời cứu tôi). Công an đã giáo dục răng đe anh ta 5-7 lần, phạt tiền 200,000 đồng/ lần và phạt lao động công ích. Từ đó, ba mẹ con tôi đỡ bị đòn hơn, ngày đêm đỡ nơm nớp lo sợ hơn!
Đó là chuyện 16 năm về trước, hiện nay tôi đã có nhà riêng sống với hai con, còn anh ta sống với mẹ đẻ ở cạnh nhà tôi. Chỉ mới đây thôi vào ngày 11-1-2009, khi nhà nào nhà nấy rộn ràng vui mừng đón năm mới, tết đến, vậy mà nhà tôi ngược lại: tối hôm đó anh ta chạy vào đái ngay trong nhà tôi. Tôi bảo con giội nước, đứa con thứ của tôi không chịu, cằn nhằn. Cha nó nghe lọt câu nói đó, anh ta như muốn nuốt chửng mấy mẹ con: "Đứa nào vừa nói tao?". Nhanh như chớp, đứa con đã chạy thoát đòn ra ngoài sân mặt tái mét. Con gái đầu lòng 16 tuổi hôm đó bị ốm, nghỉ học, đang phờ phạt ngồi trên giường cũng bị cha chạy lại nắm đầu tóc kéo đi kéo lại, vừa kéo giở lên giở xuống vừa nói: "Mày nói phải không? Tao sẽ giết mày chết". Con tôi gần như chết điếng, tức tưởi khóc không ra tiếng, vậy mà cha nó không chịu tha còn đấm đá vào ngực con bé thêm vài cái. Lúc đó tôi ngồi trên xe lăn chỉ có thể nhìn con, nước mắt cứ thế mà tuôn: "Con ơi, lỡ con có chết mẹ sống sao nỗi...". Cuối cùng anh ta bị trượt tay, con bé bò thoát ra ngoài sân. Anh ta quay lại phía tôi túm lấy đầu tóc, đấm vào thân thể tôi tới tấp, quật ngã xe lăn. Đầu tôi cứ thế dập xuống nền nhà, chóang váng, tôi cứ há họng ra mà thở, chiếc xe lăn đã gãy nát cứ ập lên ngực tôi. Mấy năm nay uỷ ban nhân dân phường đã cấp cho tôi hai chiếc xe lăn, cả hai chiếc anh ta đều phá tan tành. Giờ đây tôi biết lấy gì để làm phương tiện đi lại, để buôn bán nuôi bản thân và các con ăn học. Nhiều người hàng xóm đều nhất trí chỉ có pháp luật mới trị được anh ta. 7 giờ sáng hôm sau, cô Xuân và cô Thuỷ hàng xóm đã bế tôi lên chiếc taxi, đi tới công an phường. Các anh công an đã có mặt đông đủ vây quanh chiếc xe và hỏi: "Lại có chuyện gì nữa đó?". Tôi nhìn mọi người, ấm ức không cầm được nước mắt, nghẹn ngào không thể nói được lời nào.
Anh công an lấy lá đơn từ tay tôi như đã hiểu mọi chuyện, và nói với anh tài xế taxi. "Được rồi, anh cứ chở chị về nhà đi!".
Khoảng 30 phút sau, hai anh công an đã về nhà tôi để xác minh, sau đó mời chồng cũ tôi lên phường, lần này cũng phạt 200,000 và lao động công ích như mọi lần trước. Tôi không biết liệu có đủ để răn đe không?
Cao Thi Lai
Trương Quốc Phú @ 14:48 10/06/2009
Số lượt xem: 331
Listening To The Radio
- VOV1
- VOV2
- VOV3
- VOV5




Các ý kiến mới nhất